cách chữa đau xương khớp, đau nhức khớp , thoát vị đĩa đệm cột sống cổ , điều trị thoát vị đĩa đệm cột sống thắt lưng, thoát vị đĩa đệm có chữa được không,


Thông tin chia sẻ về bệnh xương khớp: haihuoc

Bị ra tòa vì… khỏa thân ngủ trong chuồng lợn

Người đàn ông này đã bị triệu tập ra tòa chỉ vì… khỏa thân ngủ trong chuồng lợn của hàng xóm.cười

Một người đàn ông 65 tuổi đã bị buộc tội xâm phạm trang trại Manor Township của người hàng xóm tại Philadelphia, Mỹ. Cảnh sát tìm thấy người đàn ông trong tình trạng say rượu và đang nằm khỏa thân trong chuồng lợn.
Bị ra tòa vì... khỏa thân ngủ trong chuồng lợn
Larry Wiliam Henry bị kết tội vì vừa say xỉn lại còn khỏa thân ngủ trong chuồng lợn.
Larry Wiliam Henry, 65 tuổi, bị kết tội vì đột nhập trái phép, có hành vi không đứng đắn và say xỉn nơi công cộng. Sự việc xảy ra ngày 26/6 khi Henry say xỉn vào tự ý vào chuồng lợn của nhà hàng xóm để ngủ.
Năm 2011, Henry đã từng tự ý vào trang trại nhà hàng xóm. Kể từ đó, ông bị cấm không được bước chân vào đó nữa.
Tuy nhiên, đến tối ngày 26/6 vừa qua, Henry đã “phá luật”, tự ý vào chuồng lợn nhà hàng xóm, cởi hết quần áo ngủ ngon lành.
Bị ra tòa vì... khỏa thân ngủ trong chuồng lợn
Henry nói rằng: Lúc đấy, ông thấy mình “giống một con lợn” nên đã thoải mái vào chuồng lợn ngủ.
“Tôi thấy mình giống một con lợn!” – Henry trả lời khi được hỏi tại sao ông lại ở đó. Cảnh sát phát hiện Henry có mùi cồn. Henry thừa nhận, ông uống sáu chai bia.
Cuối cùng, Henry đã được người thân bảo lãnh sau khi chịu nộp phạt 25.000 USD.

Màn ảo thuật quá lạ

 Hi hi mình nghĩ mãi không ra làm thế nào để có được màn ảo thuật này

A lô... A lô... Chuyện nhà quê đã tái bản!

Đây là tập truyện ngắn của bọ Lập viết theo lối khẩu văn, đã được Nhà xuất bản Hội nhà vănSài Gòn Media xuất bản năm 2012, nay Nhà xuất bản Hội nhà vănnhà sách Phương Nam book tái bản.
 
Tập truyện này có các truyện ngắn mà bạn đọc ưa thích như Hố xí hai ngăn, Xóm gái hoang,  Quê choa chí dị.... Trong đó có một số truyện ngắn  đã in ở các tập khác dưới dạng tạp văn , nay bọ Lập đưa vào cho đúng thể loại. Một vài truyện ngắn viết trước thời kì khẩu văn nhưng chưa in vào tập nào, bọ Lập có điều chỉnh chút ít văn phong cho gần với khẩu văn để chúng được đứng chung vào tập này. Chuyện nhà quê có vẻ giống nồi thập cẩm nhưng đảm bảo đây là nồi thẩm cẩm ngon, hợp khẩu vị với mọi người he he.


Sách có phát hành toàn quốc. Tất cả các hiệu sách Phương Nam trên toàn quốc đều có bán sách này.

TỔNG PHÁT HÀNH
Công ty Văn Hóa Phương Nam
Lầu 7, 212 Lý Chính Thắng, Phường 9, Quận 3, TP.HCM
ĐT: (08) 35261616 - ext 307 - Fax (08) 35264022
Email: sach@pnc.com.vn; Website: www.pnc.com.vn
° Tp. Hồ Chí Minh:
* Nhà sách Phương Nam Phú Thọ: 940 Đường Ba Tháng Hai, P.15, Q.11 - ĐT: 38.644.444, Fax: 38.663.449.
* Nhà sách Phương Nam Đại Thế Giới: 105 Trần Hưng Đạo B, P.6, Q.5 - ĐT: 38.570.407, Fax: 38.536.090.
* Nhà sách Phương Nam Lê Lợi: Saigon Centre (tầng 2), 65 Lê Lợi, Q.1 - ĐT: 38.217.131, Fax: 39.151.475.
* Nhà sách Phương Nam Nguyễn Oanh: 03 Nguyễn Oanh, P.10, Q. Gò Vấp - ĐT: 39.896.664 - 39.896.659, Fax: 39.896.660.
* Nhà sách Phương Nam Nguyễn Thái Sơn:86A Nguyễn Thái Sơn, P.3, Q. Gò Vấp - ĐT: 38.943.246, Fax: 39.850.287.
* Nhà sách Phương Nam Nguyễn Kiệm:Co.opMart (tầng 2), 571 Nguyễn Kiệm, P.9, Q. Phú Nhuận - ĐT: 38.479.590, Fax: 39.971.434.
* Nhà sách Phương Nam Phú Mỹ Hưng:S1-S3 Khu phố Sky Garden 1, Nguyễn Văn Linh, Q.7 - ĐT: 54.102.474, Fax: 54.102.475.
* Nhà sách Phương Nam Cộng Hòa:Maximark 15-17 Cộng Hòa, P.4, Q.Tân Bình - ĐT: 38.449.820, Fax: 38.112.319.
* Nhà sách Phương Nam Parkson Hùng Vương: TTTM Parkson (tầng 2), 126 Hùng Vương, Q.5 - ĐT: 22.220.225, Fax: 22.220.225.
* Nhà sách Phương Nam An Phú:Siêu thị An Phú (tầng 2), 43 Thảo Điền, P. Thảo Điền, Q.2 - ĐT: 37.446.985, Fax: 37.446.987.
* Nhà sách Phương Nam Tân Sơn Nhất: Ga đi Quốc Nội, Sân bay Quốc tế Tân Sơn Nhất, P.2, Q. Tân Bình - ĐT: 35.470.494.
* Nhà sách Phương Nam Ebook Vincom: TTTM Vincom (tầng B2), 72 Lê Thánh Tôn, P. Bến Nghé, Q.1 - ĐT: 38233549.
* Nhà sách Phương Nam Rạch Miễu: 48 Hoa Sứ, phường 7, quận Phú Nhuận, Tp.HCM - ĐT: 35176521, Fax: 35176520
* Phương Nam Online:www.nhasachphuongnam.com - Hotline: 1900 6656.
° CẦN THƠ: Nhà sách Phương Nam - Cần Thơ: 06 Hòa Bình, P. An Cư, Q. Ninh Kiều, TP. Cần Thơ - ĐT: (0710) 3.813.436 - (0710) 3.813.214, Fax: (0710) 3.813.437.
° NHA TRANG:
* Nhà sách Phương Nam - Nha Trang: 17 Thái Nguyên, P. Phước Tân, TP. Nha Trang, Khánh Hòa - ĐT: (058) 3.563.415, Fax: (058) 3.819.958.
* Nhà sách Phương Nam - Cam Ranh: Ga đi Sân bay Cam Ranh, TP Nha Trang, Khánh Hòa - ĐT: 058.3703116.
° Đà Lạt:
* Nhà sách Phương Nam - Đà Lạt: 18-20 Khu Hòa Bình, TP. Đà Lạt, Lâm Đồng - ĐT: 0633547547, Fax: 063-3822264.
* Nhà sách Phương Nam Liên Khương: Ga đi Sân bay Liên Khương, H. Đức Trọng, Lâm Đồng.
° ĐÀ NẴNG: * Nhà sách Phương Nam - Đà Nẵng:252-254, Lê Duẩn, TP. Đà Nẵng - ĐT: (0511) 3.821.470 - 3817.017, Fax: (0511) 3.817.037.
* Nhà sách Phương Nam Kiot Ga Đà Nẵng: Kios Ga Đà Nẵng, 200 Hải Phòng, Thanh Khê, TP. Đà Nẵng
* Nhà sách Phương Nam - Sân bay Đà Nẵng: Ga đi Quốc Nội, Cảng Hàng không Quốc tế Đà Nẵng.
° QUẢNG NAM: Hội An thư quán: 06 Nguyễn Thị Minh Khai, TX Hội An, Quảng Nam - ĐT: (0510) 3.916.272, Fax: (0510) 3 .916271.
° QUẢNG NINH: TTVH Điện ảnh Quảng Ninh, Phố Nhà hát, P. Hồng Gai, TP. Hạ Long, Quảng Ninh - ĐT: (033) 3.819.529.
° HUẾ:
* Nhà sách Phương Nam Phú Xuân: 131-133 Trần Hưng Đạo, TP. Huế, Thừa Thiên Huế - ĐT: (054) 3.522.000 - (054)3.522.001, Fax: (054) 3.522.002.
* Nhà sách Phương Nam Phú Bài:Ga đi Sân bay Phú Bài, Khu 8, P. Phú Bài, xã Hương Thủy, Thừa Thiên Huế - ĐT: (054) 3.955.446.
* TTVH Phương Nam - Làng nghề Huế: 15 Lê Lợi, TP. Huế, Thừa Thiên Huế - ĐT: (054) 3.946.766, Fax: (054) 3.946.768.
° HÀNỘI:
* Nhà sách Phương Nam Garden Mall: TTTM Garden Mall (S3-08 tầng 3), đường Mễ Trì, xã Mễ Trì, H. Từ Liêm, Hà Nội, ĐT: (04) 37.876.434, Fax: (04) 37.876.433.
* Nhà sách Phương Nam Vincom: Vincom Galleries (tầng 4), 114 Mai Hắc Đế, Hai Bà Trưng, Hà Nội - ĐT: (04) 22.225.238, Fax: 04 22.206.168.
° HẢI PHÒNG: Nhà sách Phương Nam - Hải Phòng: Thùy Dương Plaza (tầng 3), ngã 5 sân bay Cát Bi, P. Đông Khuê, Q. Ngô Quyền, TP. Hải Phòng - ĐT: (031) 3722.306, Fax: 3722.305.

100 triệu view và vài lời kính cáo

Nguyễn Quang Lập
100 triệu lượt người truy câp
Thông báo: FB mới của bọ Lập: Tại đây!

100 triệu view đến từ hôm qua, ngày 25/6, sau 3 năm bọ Lập vào Sài Gòn. Khi vào Sài Gòn Quê Choa chỉ có 7 triệu view, bọ Lập tính đến 10 triệu view thì cho Quê choa đóng cửa vì quá mệt mỏi và mất thời gian. Mệt mỏi và mất thời gian cũng  không đáng sợ, đáng sợ nhất là phải sống trong sợ hãi. Nhưng rồi chẳng những bọ Lập không đóng cửa Quê Choa mà còn mở rộng đề tài và nội dung khiến số view tăng vọt, chỉ trong ba năm nó đã đạt con số 100 triệu view.

Bọ Lập không còn trẻ nữa để chơi trò câu view, bọ cũng thừa nổi tiếng ( trong nước) để không cần phải nổi tiếng hơn nữa, chỉ vì bọ nghe theo cụ Phan Châu Trinh: "Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh". Đó là lời kêu gọi luôn đúng cho mọi thời, thời này càng đúng đắn và khẩn thiết. 

100 trước của cụ Phan Chu Trinh và ngày hôm nay của chúng ta 10 nỗi nhục sau đây không có gì thay đổi:
 "1. Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày.
2. Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám.
3. Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con.
4. Trong khi họ có tinh thần đùm bọc, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau; thì ta lại chỉ quen thói giành giật, lừa đảo nhau vì chữ lợi.
5. Trong khi họ biết bỏ vốn lớn, giữ vững chữ tín trong kinh doanh làm cho tiền bạc lưu thông, đất nước ngày càng giàu có; thì ta quen thói bất nhân bất tín, cho vay cắt cổ, ăn quỵt vỗ nợ, để tiền bạc đất đai trở thành vô dụng.
6. Trong khi họ biết tiết kiệm tang lễ, cư xử hợp nghĩa với người chết; thì ta lo làm ma chay cho lớn, đến nỗi nhiều gia đình bán hết ruộng hết trâu.
7. Trong khi họ ra sức cải tiến phát minh, máy móc ngày càng tinh xảo; thì ta đầu óc thủ cựu, ếch ngồi đáy giếng, không có gan đua chen thực nghiệp.
8. Trong khi họ giỏi tổ chức công việc, sắp xếp giờ nghỉ giờ làm hợp lý, thì ta chỉ biết chơi bời, rượu chè cờ bạc, bỏ bê công việc.
9. Trong khi họ biết gắng gỏi tự lực tự cường, tin ở bản thân; thì ta chỉ mê tín nơi mồ mả, tướng số, việc gì cũng cầu trời khấn Phật.
10. Trong khi họ làm việc quan cốt ích nước lợi dân, đúng là “đầy tớ” của dân, được dân tín nhiệm; thì ta lo xoay xở chức quan để no ấm gia đình, vênh vang hoang phí, vơ vét áp bức dân chúng, v.v..."

189 nước có người truy cập Quê Choa
Muốn không còn 10 nỗi đắng cay và nhục nhã đó cần phải khai dân trí, chấn dân khí. Muốn khai dân trí, chấn dân khí trước tiên và trên hết phải cho dân biết SỰ THẬT. Chỉ có cách đó, không có cách nào khác.

Bọ Lập không có khả năng và trình độ để khai dân trí, chấn dân khí  nhưng lại có khả năng dùng blog Quê Choa  làm con thuyền chuyên chở SỰ THẬT đến với dân.

 Làm anh nhà văn luôn mồm nói về nhân nghĩa, về cái tâm, về sống vì dân viết vì dân vân vân và vân vân... vô lẽ lại đắp tai cài trốc trước lời kêu gọi khẩn thiết của tiền nhân? Thế thì hèn quá! Thế thì thà vứt bút đi về nhà ôm đít vợ còn hơn suốt ngày ngửa mặt ngóng chờ giải thưởng nọ danh hiệu kia,  không thèm biết đến dân tình khốn nạn thế nào, đất nước điêu đứng ra sao. Sống thế khác gì an phận làm con chó giữ nhà cho chủ, mong chờ chủ xón ra giải thưởng nọ danh hiệu kia để vui sướng vẫy đuôi liếm láp?

 Bọ Lập từ trước đến nay không theo ai không chống ai, và sẽ không theo ai không chống ai, vì đó không phải việc của nhà văn. Trước sau bọ Lập xin làm một người lái đò nhỏ chở con thuyền SỰ THẬT  đến với dân, chỉ vậy thôi, không có gì khác.

 Nhân đây cũng xin báo: Bọ Lập xin rút tên mọi hội hè đoàn thể mà bọ đã có tên trước đến nay, từ Hội nhà văn đến Văn đoàn độc lập, từ Hội sân khấu đến Hội điện ảnh v.v. Bọ Lập không thích và chả phục Cao Hạnh Kiện nhưng rất mê câu nói này của ông: Sáng tạo văn học là một hoạt động đơn độc mà không một phong trào nào, một phe nhóm nào có thể giúp được, ngược lại nó rất dễ bị những thứ đó giết chết. Chỉ khi nhà văn là một cá nhân biệt lập, không thuộc về một phe nhóm, trào lưu chính trị nào thì hắn mới có được tự do hoàn toàn.

  Bọ Lập suy nghĩ rất nhiều về điều này và quyết định nghe theo ông, dù biết mình đã già, tài cán chẳng bao nhiêu, viết lách sẽ không còn được nhiều nữa.

Vài lời kính cáo.

Nguyễn Quang Lập

Ân tình với nhà văn Bùi Ngọc Tấn

Bước vào tuổi 80, nhà văn Bùi Ngọc Tấn vừa phát hiện có một khối u ở phổi và đang vào TP HCM để điều trị. Biết được tin này, nhiều bạn đọc yêu quý nhà văn đã đề nghị Quê Choa cho địa chỉ và số TK của nhà văn để hỗ trợ ông chữa bệnh. Âu đây cũng là dịp mà nhiều người từng đọc các tác phẩm của ông( đặc biệt là cuốn Chuyện kể năm 2000) qua bản photo hoặc qua mạng, được trả món nợ “nhuận bút” ân tình. Vậy Quê Choa xin cung cấp địa chỉ: 

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn, khu tập thể số 10 đường Điện Biên Phủ, TP Hải Phòng.
 Số tài khoản 0031000306594, Ngân hàng Ngoại thương- Vietcombank/ chi nhánh Hải Phòng. Chủ tk: Bùi Ngọc Tấn






Lai rai world cup 4

Nguyễn Quang Lập
Kể từ World cup 1994 dân ta đã nghiện ngập world cup lắm rồi. Báo chí nhờ thế được một phen hốt bạc nhờ world cup. World cup 1998 báo Thể Thao văn hoá  của TTX có sáng kiến ra tờ Tin nhanh world cup ra hằng ngày, bán chạy như tôm tươi, tiền nhiều như quân Nguyên. Đến world cup 2002 thì hầu như các báo lớn đều có Tin nhanh Worl cup. Mỗi sáng ngủ dậy mò ra sạp báo ôm một ôm Tin nhanh world cup đủ loại, nhẩn nha đọc suốt ngày mới hết.


            Rồi thì đua nhau viết báo, đám văn chương đến mùa worl cup tha hồ vung bút kiếm tiền mua rượu, cứ mỗi ngày viết một bài, hết tháng world cup cũng thu được khẳm tiền, xưa được 5, 7 triệu bây giờ kiếm được vài chục triệu chứ chẳng chuyện chơi. Tất nhiên lĩnh ấn tiên phong là Thanh Thảo, từ năm 1994 anh đã viết ào ào. Hễ xong một trận, sáng mai ra báo đã thấy có bài anh rồi. Có hôm kết thúc trận đấu lúc 3, 4 giờ sáng vẫn thấy có bài anh, rất nể. Thì ra anh vừa xem viết bài. Xong hết hiệp 1 bài đã hòm hòm, chỉ cần nhìn thế trận là tán được rồi, chỉ cần chờ xong hiệp 2 bổ sung vài thông tin là gửi bài đi.

            Sau đó một loạt văn sĩ xông vào bình luận bóng đá rôm rả phết, Yên B a, Anh Ngọc vừa viết báo vừa lên ti vi bình luận trước trận đấu, sau có cả Võ Khắc Nghiêm, Nguyễn Nhật Ánh, Nguyễn Việt Hà, Nguyễn Trọng Tạo… tùm lum tùm la. Mình cũng tham gia được hai, ba mùa world cup, World cup 2002  nhuận bút mua được cho con cái xe máy, hi hi.

Cả mấy nghệ sĩ sân khấu điện ảnh Đức Trung, Xuân Bắc, Doãn Hoàng Giang, cũng viết bão cũng lên ti vi bình luận loạn cả lên, rất xôm trò. Nhưng rồi rơi rụng dần đi cả. Trụ vững nhất, lâu dài nhất trong đám văn sĩ viết bóng đá vẫn là Thanh Thảo và Nguyễn Nhật Ánh. Thanh Thảo viết cho báo Thanh Niên, Nguyễn Nhật Ánh với cái tên Chu Đình Ngạn viết cho Sài gòn giải phóng. Mỗi anh một kiểu, Thanh Thảo hay tán về phép dùng người, thiên thời địa lợi, Chu Đình Ngạn lại nghiêng về tính văn hoá trong bóng đá, đọc rất thú.

            Sở dĩ đám văn sĩ bỏ cuộc sớm vì làm báo world cup phải khoẻ và láu. Mấy ông nhà văn già thức khuya được dăm bữa là qùi gốí xin hàng, không thể đánh đu với đám trẻ. Làm báo bóng đá phải láu một chút mới chạy kịp với thời gian. Nhà văn ngoài đời thì láu lĩnh lắm chứ viết báo thì rất thật thà, xem cho hết trận rồi pha trà uống vài ba hiệp mới ngồi vào bàn viết. Khi đó báo đã vào nhà in mất rồi, không ai chờ được.

Phải như mấy ông viết bóng đá chuyên nghiệp kia, đầu hôm bóng chưa lăn đã tán trước HLV thế nào, cầu thủ ra sao. Bóng lăn được nửa trận đã tán xong cả thế trận, hết hiệp 2 biết kết quả tán thêm vài ý, viết vài câu kết thật có cánh coi như xong một bài. Nhược bằng kết thúc trận đấu có nhiều bất ngờ thì phải khôn ngoan xoay trở sao cho không phải viết lại mà vẫn đúng y như thế trận.

            Món này thì mấy ông viết bóng đá chuyên nghiệp khôn cực, đá kiểu gì cũng không chạy ra ngoài trang báo viết sẵn của họ. Ví dụ trận Brazil- Hà Lan vừa rồi chẳng hạn, ví dụ thôi nhé, đầu hôm bóng chưa lăn họ đoán chắc Brazil sẽ thắng, viết ngay cái đầu đề Cơn lốc màu da cam lại tan nát, rồi tán thế trận Brazil hùng mạnh, ép sân Hà Lan như thế nào, rồi nhắc đến Kaka, Robinho, Fabiano chảy nhảy, tranh bóng, phạm lỗi bị phạm lỗi ra sao.. cứ y như thật.

            Khi bóng lăn nếu thế trận diễn ra như dự đoán thì họ chỉ điều chỉnh vài thông tin, tán thêm vài câu về bàn thắng thế là xong. Ngộ nhỡ bị Hà Lan “lật kèo” thì sửa lại ngay cái đầu đề là  Cơn lốc màu da cam lại bùng nổ, đọan tán dương Brazil vẫn để nguyên, chỉ cần viết thêm câu: những tưởng Brazil sẽ đi hết trận đấu với khí thế như thế, ngờ đâu hiệp 2 là cả một sự sụp đổ đau đớn, thất vọng tràn trề, he he như vầy như vầy, rõ là nói xuôi cũng được nói ngược cũng xong gọi là bình luận bóng đá.
            Bây giờ già cả rồi, không viết báo lên tivi nữa thì tụ bạ vừa nhậu nhẹt vừa xem vừa cá cược, cũng chỉ cá cược bia rượu chơi vui nhưng cũng tốn kém phết. Anh em nhà văn vẫn kháo nhau, hễ thấy Anh Ngọc lên ti vi phán đội nào thằng thì cứ bắt đội đó thua là chắc ăn nhất. Quả đúng vậy, chưa khi nào thấy Anh Ngọc phán trúng, bình rất hay nhưng phán thì sai bét, hi hi

 Trước mùa worl cup Bảo Ninh lo tích cóp thật nhiều tiền vì mùa nào anh cũng thua trắng mắt. Bảo Ninh dốt bóng đá, cá cược toàn a dua, thấy người ta bắt Brazil ào ào anh cũng bắt, đến khi Hà Lan đá vào một quả anh bắt Hà Lan, thấy Brazil tấn công ghê qua anh lại nhảy sang bắt Brazil. Mọi người nói quá tam ba bận, ông không được thay đổi nữa nhé. Bảo Ninh mặt vênh lên, búng tay cái tách, nói ok, quân tử nhất ngôn. Vừa dứt lời thì Hà Lan lại đá vào, anh xoa đầu bứt tai, nói đéo vào đéo vào, tao bắt Hà Lan.

            Trung Trung Đỉnh thì thắng lia xia, cứ chục trận anh thắng đến bảy tám. Mọi người thấy lạ, cái ông bóng đá tơ lơ mơ, vừa xem vừa ngủ gật thế mà phán đâu trúng đó. Té ra anh toàn bắt cá theo thằng Cún con trai út của anh. Thằng này cực giỏi, 7 tuổi đã thuộc hết tên cầu thủ giải bóng đá ngoại hạng Anh, lên đến 10 tuổi thì cầu thủ giải Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Đức, Hà Lan nó đều thuộc hết, còn biết lai lịch cầu thủ đến tận chân tơ kẻ tóc. Kinh. 

Trước khi xách xe ra khỏi nhà anh Đỉnh nói Cún ơi, bố bảo này, bắt thằng nào hả con. Nó bảo bắt thằng nào anh bắt thằng đó, chẳng lý do lý trấu gì sất, cũng chẳng thèm tranh cãi với ai. Trận Brazil- Hà Lan vừa rồi, cả hội bắt Brazil, mỗi mình anh bắt Hà Lan. Mọi người hỏi sao bắt dại thế, anh nói dại gì, thằng Cún nhà tao nó bảo thế. Hết hiệp một Brazil dẫn một quả, anh gọi về nhà, nói Cún ơi, mày bảo mẹ chuẩn bị cho bố một thùng bia, thua bố nó rồi.

Thằng Cún nói mới hiệp một sao bố bảo thua, anh nhăn nhó nói thua, con ơi thua, Brazil mạnh như trời làm sao thắng được nó. Đến khi Hà Lan thắng Brazil 2-1 anh nằm dạng chân tay giữa sàn nhà cười khà khà, nói tóm lại thắng Cún nhà tao vẫn thiên tài.

            Cá tiền có lẽ chỉ có Nguyễn Thanh Vân và Nguyễn Việt Hà là ham.  Thanh Vân tỉnh, tính toán rất bài bản, mùa world cup nào cũng thua thắng ngang nhau. Việt Hà thì thua đậm, mùa nào cũng mất toi một mớ tiền. Hễ thắng được trận nào thì khoe rầm trời, chiêu đãi tùm lum, thắng một triệu chiêu đãi hai, ba triệu. Thua thì im re, ai hỏi thì đổ tại người này người kia làm nó xui. Trận Brazil- Hà Lan mình hỏi thua mấy chai, nó bảo năm chai( năm triệu) rồi thở hắt ra, nói anh Nguyên (Phạm Xuân Nguyên) xui lắm, cứ trận nào anh nhắn tin trước trận đấu là thế nào em cũng thua. Trận Đức- Achentina mình hỏi thua mấy chai, nó im lặng không nói, chắc là thua đậm. Gặng hỏi mãi nó lại thở hắt ra, nói con vợ em chán thế, đội Achentina đang chào cờ, nó mặc váy ngắn cứ lượn qua lượn lại trước ti vi, em thua là phải thôi. Hi hi.

            Thua thắng gì cũng sắp qua mùa World cup, rồi mùa tooc rã rơm khô, bậu về quê bậu biết nơi mô mà tìm. Bốn năm nữa mới lại có world cup, lâu quá là lâu. Đám văn già như mình tính tuổi thọ theo mùa world cup, chả biết Trời Phật còn cho sống khoẻ được mấy mùa world cup nữa đây, lạy Trời lạy Phật lạy Trời lạy Phật.

Lai rai world cup 3

Nguyễn Quang Lập 
Nhớ Liên Xô vẫn là nhớ những mùa world cup, hồi đó tối nào có tuyển Liên Xô ra sân là dân tình háo hức lắm, nôn nao chờ đến giờ bóng lăn, y chang như đội tuyển nhà mình thi đấu vậy. Cầu thủ Liên Xô ai cũng thuộc mặt nhớ tên, quên ai thì quên chứ  những Oleg Blokhin,  Rinat Dasaev, Anatoly Demyanenko, Lev Yashin, Oleg Protasov thì không thể quên được. Tham gia World cup từ năm 1958, trừ năm 1974 vì tự ái không đá với Chile bị Fifa xử thua, không lọt được vào chung kết, còn thì từ đó cho đến năm 1990 không world cup nào Liên Xô không có mặt, thậm chí năm 1966 họ đã vào tận bán kết.


 Một đội tuyển quốc gia liên tù tì lọt vòng chung kết World cup là đáng nể lắm nhưng dân mình thì nghĩ khác, Liên Xô là nhất, thắng là đương nhiên thua là vô lý. Xưa báo chí không đưa tin  Euro, world cup nhưng hễ Liên Xô thắng trận nào hết thảy đều đưa tin rất háo hức, thua thì lờ  đi, hi hi. Hồi mình mới năm sáu tuổi chi đó, hình như năm 1960 thì phải, một chiều đi học về thấy mâm cỗ to, tưởng giỗ kị gì té ra ba mình nghe tin Liên Xô vô địch Euro cup mừng quá mổ luôn con heo mới nuôi hơn chục cân ăn mừng.

Còn nhỏ chẳng biết Euro ơ reo là cái gì, được ăn cỗ là mừng rồi. Vừa ăn vừa nghe lóm bác Thông với ba mình kháo chuyện Liên Xô nghe sướng rêm. Bác Thông làm ở công an tỉnh, trưởng phó ty gì đó nhưng chưa thấy bác đi xe con về nhà bao giờ, từ Đồng Hới về Ba Đồn hơn bốn chục cây bác toàn đạp xe đạp. Hễ bác đạp xe về nhà, thế nào cũng dừng lại trước ngõ nhà mình, chân dạng tay phanh háo hức đưa tin Liên Xô, chỉ đưa tin Liên Xô không thôi, chưa khi nào bác đưa tin nước khác.

Khi thì bác nói này, biết tin gì chưa, Liên Xô vừa thử bom nguyên tử thành công. Khi khác lại nói này, biết tin gì chưa, Liên Xô vừa phóng thành công vệ tinh nhân tạo. Chuyện bóng đá cả ba mình lẫn bác Thông đều say. Một hôm, hình như năm 1962, thấy bác Thông kéo tay ba mình thì thầm, nói biết tin gì chưa, nội bộ tuyển Liên Xô có vấn đề rồi, thua cả Colombia, Uruguay thì lạ quá. Ba mình gật gà gật gù mặt mày nghiêm trọng, nói chắc không phải đâu anh, tui nghe nói Lev Yashin bị cúm, bắt hỏng nhiều quá. Bác Thông trợn mắt xua tay, nói anh nói chi lạ, cúm răng mà cúm, Liên Xô mà cúm à?

Năm 1966 mình học lớp 2, chiến tranh phá hoại đã lan rộng khắp khu IV, dân Thị trấn sơ tán ra trảng cát, ngày đêm chui rúc dưới hầm cát khổ cực vô cùng, thế mà bác Thông với ba mình vẫn say sưa chuyện bóng đá. Bóng đá World cup chỉ nghe qua đài BBC, bác Thông là công an được nghe đài BBC thoải mái. Thỉnh thoảng ba mình chui ra khỏi hầm, chạy sang nhà bác Thông, nói răng rồi răng rồi. Bác cười khà khà, nói Liên Xô thắng chơ răng, Liên Xô toàn thắng, Bắc Triều tiên cũng thắng. Ba mình lập tức mổ con gà nấu cháo cho cả nhà ăn, cổ cánh để dành cho bác Thông với ba mình nhậu mừng Liên Xô, Bắc Triều Tiên thắng lợi.

Bác Thông nhấp chén rượu khà một tiếng rõ to, nói è he đế quốc thực dân chơi chi lại Liên Xô. Ba mình chấm chấm mút mút cánh gà, nói đúng đúng, chuyến ni Liên Xô, Bắc Triều đều vào tứ kết, giỏi quá giỏi quá. Đến khi nghe tin Bắc Triều Tiên thua Bồ Đào Nha ở vòng tứ kết, bác Thông chạy sang nhà mình, ngồi bệt giữa nhà, nói Bắc Triều thua Bồ rồi, tức quá tức quá. Ba mình ngồi thừ thở hắt ra, nói răng rứa hè. Bác Thông trợn mắt chém tay, nói tại thằng Nam Hàn nó phá quá, các đồng chí mình không yên tâm đá bóng. Ba mình gật đầu cái rụp, nói đúng đúng, mả cha thằng Nam Hàn ác chi ác lạ. Đó là lần đầu tiên mình nghe ba mình chửi thề.

Mình nhớ như in buổi chiều tháng 7 năm đó ( 1966), một buổi chiều khốc liệt dân Thị trấn quê mình. Máy bay Mỹ thả bom trúng bãi giấu xăng dầu của bộ đội ở làng Chánh Trực, lửa cháy ngút trời từ 2 giờ chiểu đến 8 giờ tối. Máy bay Mỹ hết đợt này đến đợt khác quần nát Thị trấn, dân Thị trấn kéo nhau chạy lên làng Vùng Nổ, ba bốn chục người nhét chật cứng một hầm, nhiều đứa con nít ngất xỉu, thằng Vinh ( Nguyễn Quang Vinh) cũng ngất, nếu ba mình không kịp lôi nó ra khỏi hầm chắc nó chết luôn.

Cả nhà mình rời khỏi làng Vùng Nổ chạy ngược lên làng Đông Dương. Dọc đưòng gặp nhà bác Thông cũng đang gồng gánh chạy lên làng Pháp Kệ. Nửa đêm gặp nhau trên trảng cát, ai nấy xơ xác tơi tả nói không ra hơi, cơm không nước hết đói khát vàng mắt. Không thể tin được ba mình với bác Thông lại nói chuyện bóng đá. Bác Thông hớt hãi chạy đến, nói anh Đạng anh Đạng, biết tin gì chưa, Liên Xô thua rồi.

Mạ mình, chị Nghĩa chị Liên tưởng Liên Xô thua Mỹ sợ quá khóc rú lên. Bác Thông vội vàng xua tay, nói không phải mô không phải mô, Liên Xô đời mô thua Mỹ, là nói chuyện thua bóng đá. Bán kết Liên Xô thua Đức, tranh giải ba Liên Xô thua luôn Bồ, rứa mới đau. Ba mình đứng lặng phắc, rất lâu sau ông mới thở hắt ra, nói toàn đế quốc thực dân thắng cả hà bay, đ. mạ. Lần đầu tiên mình nghe ba mình văng tục.

Hồì nhỏ không thể hiểu được, cứ tưởng bóng đá là chuyện của con nít quan tâm, ai dè các cụ say bóng đá yêu Liên Xô đến mức ấy. Đến khi lớn lên, được xem ti vi, biết world cup là gì, biết Liên Xô đá đấm ra sao thì mình cũng có tâm trạng y chang các cụ. World cup 1986, Liên Xô gặp Bỉ ở vòng 2, trận ấy Liên Xô đá trên cơ Bỉ nhưng ông trọng tài, tên gì quên mất rồi, xử ép, bắt việt vị tào lao, mấy lần Liên Xô được hưởng 11 m đều lờ tịt. Liên Xô thua tan nát, cả hội ngồi lặng thinh, im lặng như một nấm mồ. Anh Ngô Minh nốc cạn chén rượu dằn mạnh cái chén, nói đ. mạ, có thằng trọng tài ở đây tao đấm nát mặt.

World cup 1990, hồi này chia tỉnh mình đã ra làm việc ở Quảng Trị, Liên Xô thắng Cameroon 4-0 ai nấy hỉ hả, nhậu nhẹt  tưng bừng cho đến sáng, ca hát vang trời. Đến khi đá với Argentina thua, đá với Romania thua tiếp ai nấy thất thần như người mất sổ gạo. Trận đá với Romania, thua 2 quả rồi mà Liên Xô rề rà như là đang thắng, có cảm tưởng đá tảng đang đeo chân họ. Chị Kim Quí, nghệ sĩ kịch nói, rất ít khi xem bóng đá, chỉ trận nào có Liên Xô chị mới thức xem với chồng con. Thấy cầu thủ Liên Xô chạy lệt bệt trên sân, chị sốt ruột kêu to, nói vơ Liên Xô nời, đá đi với.

Nhưng Liên Xô không nghe chị Kim Quí, họ rời world cup với những gương mặt thất trận, buồn thê thảm. Đó cũng là hình ảnh cuối cùng mình nhìn thấy Liên Xô, từ đấy về sau vĩnh viễn không còn thấy Liên Xô trên sân cỏ thế giới nữa. Cả quạt tai voi, xe đạp Sputnik, tủ lạnh Saratop cũng không còn.

 Ôi Liên Xô ôi là Liên Xô!

(Còn nữa)

Lai rai world cup 2

Nguyễn Quang Lập

 Kịp đến năm 1982, world cup năm đó gọi là España 82, dân mình mười người có năm sáu người đã biết World cup là gì rồi. Báo chí đã đưa tin nhiều hơn, có báo còn tường thuật hẳn hoi, khi đó mới biết té ra World cup có từ đời tám hoánh, từ năm 1930 lận, thời đó chắc dân mình ít ai biết quả bóng đá to nhỏ thế nào.



Ti vi thời này không phát trực tiếp được, giả có phát trực tiếp cũng không phát được, ti vi phát đến 11 h đêm thì nghỉ trong khi World cup toàn diễn ra nửa đêm về sáng. Ti vi trung ương thu lại các trận đấu world cup nhưng cũng chẳng phát lại, chắc là sợ tốn ti vi, ti vi làm ra là để giáo dục công chúng, ai lại mất mấy tiếng đồng hồ để phát bóng đá thiên hạ, có mà điên. Thời này chức năng giải trí không được coi trọng, nghe đến chức năng giải trí của văn hoá thể thao như nghe mấy chuyện dở hơi, rất khó nghe.


Nhưng ti vi khôn ngoan, bèn ghi băng vidéo chiếu lại cho dân ghiền bóng đá xem, tổ chức bán vé thu tiền đàng hoàng, gọi là làm kế hoạch 3, toàn xem lại các trận đấu đã diễn ra ngày hôm trước nhưng ai nấy phấn khởi vô cùng. 

Mình nhớ hồi đó ngày nào cũng mong đến 6 giờ tối để đến Đài truyền hình Huế xem bóng đá world cup, có người còn đem sổ sách ghi chép đàng hoàng. Bây giờ mới biết Rossi, Platini, Keegan…tròn méo ra sao. Rồi mày mò tìm kiếm các danh thủ trong lịch sử bóng đá thế giới, những Matthews với Di Stéfano, Kopa với Masopust… ai nấy đua nhau kể ra vanh vách.

Rồi nảy nòi ra cái mốt văn hoá World cup, phàm là đàn ông ai không biết các danh thủ, các đội bóng World cup bị coi như văn hoá lùn. Thành thử Đài truyền hình Huế tối nào cũng đông nghịt, đa số là dân báo chí và văn nghệ, nếu không đến sớm sẽ mất chỗ. Anh Tô Nhuận Vỹ đi họp về không kịp ăn cơm vác xe đạp chạy, được nửa đường xe xịt lốp, anh ném xe đạp cho mấy ông sửa xe chạy bộ mấy cây số liền cho kịp giờ xem, đến nơi vừa thở vừa nói vào chưa vào chưa.

Họp chi bộ bình bầu Đảng viên bốn tốt, cái trò bầu bán góp ý phê bình bao giờ cũng lâu, tối om rồi vẫn chưa xong. Anh Vinh Nguyễn vụt đứng dậy, nói báo cáo tôi xin nhận tôi ba tốt, còn một tốt nữa phấn đấu sau, dứt lời anh vụt chạy. Anh Văn Lợi cười hì hì, nói họp chi bộ dám bỏ nửa chừng đi xem bóng đá, phen này rồi tốt làm ông ơi. Vinh Nguyễn nói kệ, tốt làm thì tốt làm, Ba Lan đá với Ý chết tôi cũng phải xem.

Thấy người ta kéo nhau đi xem đông vui, anh Hải Bằng cả đời không biết bóng đá là gì cũng đạp xe đến Đài truyền hình xem.  Tối đó CHLB Đức đá với Anh, Hải Bằng chẳng biết đội nào ra đôi nào cứ quay đi quay lại hỏi, nói quân mình bên mô quân mình bên mô. Có người nói toàn đế quốc sài lang cả thôi, quân mình mô mà quân mình. Anh nói không có đội Liên Xô à, mọi người nói không, trận này Liên Xô nghỉ đá. Anh cười cái hậc, nói è he không có Liên Xô coi mần chi, ẻ vô. Nói rồi xách xe về thẳng.

Thời đó cứ mỗi lần có Liên xô xuất trận dân tình háo hức lắm. Với nhiều người Liên Xô là nhất, Mỹ chỉ là cái đinh gỉ. Kuwait, Honduras còn vào được World cup mà Mỹ chẳng thấy khi nào ló mặt vào, đúng là con hổ giấy hi hi. Hôm trước Liên Xô thắng New Zealand  3-0 dân tình hả dạ lắm, nói Liên Xô rứa mới Liên Xô chớ. Hôm sau Liên Xô thua Brazil 2-1 mọi người tức lắm, nói cha tổ, Brazil chỉ có cà phê chứ có cứt chi mô mà Liên Xô thua hắn hè, tức rứa không biết.

World cup 1986, gọi là Mexico86,  cả nước đã xem được truyền hình trực tiếp, dân ghiền bóng đá thức trắng đêm này sang đêm khác, mệt phờ râu nhưng mà sướng. Lần đầu tiên được xem trực tiếp các trận đấu World cup, ít ai chịu bỏ trận nào. Đêm thức trắng, sáng ra ra quán cà phê bàn tán cho đến trưa rồi kéo nhau đi nhậu, ngủ một giấc đến chiều tối để rồi lại thức trắng đêm. Cả tháng World cup chẳng ai làm được việc, vợ con cũng xếp xó. Chị Tâm vợ Ngô Minh thấy chồng xách xe ra khỏi nhà là ngửa mặt kêu trời nói rồi,  lại vôn cúp rồi, đêm mô cũng vôn cúp không biết trời đất chi hết. Đã nghiện thơ nghiện rượu giờ lại nghiện bóng đá, rứa có chết không.

Mọi người hay tập trung nhà anh Tường (Hoàng Phủ Ngọc Tường) xem bóng đá. Anh có ti vi to, cả nhà anh đều mê bóng đá, chị Dạ (Lâm Mỹ Dạ) lại siêng bày nhậu nhẹt, đến đấy hò hét rất sướng. Năm đó anh Quán (Phùng Quán) cũng đang ở chơi nhà anh Tường, anh không mê bóng đá nhưng làm món nhậu thì hết chê. Một giờ sáng bóng mới lăn, 6 giờ tối mâm rượu đã bày, nhậu đến khi có bóng đá anh Quán đã say nhừ. Anh nằm thẳng cẳng mặc kệ mọi người hò hét, thỉnh thoảng lại giật mình choàng tỉnh, nói vào chưa vào chưa, rồi lại nằm thẳng cẳng.

Anh Sơn (Trịnh Công Sơn) ra Huế chơi, trúng mùa World cup anh chạy sô xem bóng, khi nhà anh Bửu Ý khi nhà anh Vinh Nguyễn khi nhà anh Tường. Có anh Sơn tụi mình thích lắm vì khi nào anh cũng cắp theo một chai Ararat. Thời đó chỉ có anh Sơn mới dám chơi rượu tây, đa phần văn nghệ Huế chỉ dám xài đến bia Huda là sang lắm rồi. Có chai rượu mà người cả đống, chỉ khi nào có một quả lọt lưới anh mới rót cho một người nửa chén uống mừng tây thắng địch thua. Có lần đợi mãi không thấy có quả nào vào, anh Ngô Minh chồm đến ti vi, chõ mồm vào ti vi, nói nời, đá vô đi với bay, từ tối đến giờ tao mới được nửa chén Ararat thôi, sèm chết được.

Hay nhất vẫn là chị Dạ, trận nào chỉ cũng mong hoà hết kể cả vòng loại knock-out. Mọi người bàn tán đội này thắng đôi kia thua, chị một mực xua tay, nói không không, hoà hoà, hoà kẻo tội, đội mô thua cũng tội hết a. Anh Tường nói em hay chưa, đá bóng có thắng có thua, rứa mới hay chơ. Chị lắc đầu ngúng nguẩy miệng nói tay xua, nói không không, hoà hoà. Trận Tây Ban Nha-Algérie, Tây Ban Nha thắng một quả chị chắp tay nói lạy trời lạy phật hoà hoà, thắng quả thứ hai mặt chị méo xệch, thắng quả thứ 3 mắt chị đầy nước, suýt nữa thì khóc oà. Thấy thế anh Sơn chõ miệng vào ti vi kêu to, nói hoà đi Tây Ban Nha ơi, Mỹ Dạ sắp khóc đây này.

Bảng C là bảng có Liên Xô tất nhiên mọi người quan tâm nhất, mỗi lần Liên Xô đá vào quả nào là mọi người la hét ầm ĩ, nhảy cà tẩng, mừng như cha chết sống lại.  Hồi này Liên Xô khá mạnh, vòng bảng không thua trận nào, thậm chí còn giã Hungari đến 6-0, sướng ngây ngất. Mẹ chị Dạ nói Hungari quân mình hay quân hắn, mọi người nói quân mình, bà lắc đầu thở ra, nói quân mình ăn quân mình hà bay, ăn chi ăn tàn bạo.

Nhưng sang vòng loại trực tiếp Liên Xô bị Bỉ hạ đo ván, Liên Xô thua Bỉ chung cuộc 4-3. Trận cầu nhiều bàn thắng, chai Ararat của anh Sơn sạch bách khi chưa xong trận đấu. Đến khi Bỉ gỡ hoà 3 đều mọi người vẫn tin Liên Xô sẽ thắng, dè đâu thua chung cuộc 4-3, mọi người nhìn nhau ngẩn ngơ, buồn hơn chấu cắn. Mẹ chị Dạ ôm mặt kêu to, nói ôi Liên Xô ôi là Liên Xô…

(Còn nữa)

Địa danh Ba Đồn có từ bao giờ?

Tất Đạt
NQL: Ai là dân Ba Đồn nên đọc bài này. Đã có nhiều bài giải thích địa danh Ba Đồn, thế mà đến giờ nhiều người Ba Đồn vẫn không biết vì sao có tên Ba  Đồn, nhiều người vẫn trương gân cổ lên cãi, nói Ba Đồn là do ba cái đồn của Pháp đóng trên đất Phan Long..


Địa danh Ba Đồn là tên một cái chợ quê có từ lâu và được nhiều người biết đến. Nhưng tại sao lại gọi là Ba Đồn và địa danh ấy có từ thời nào? 

Ba Đồn hiện nay là thị trấn và là huyện lỵ huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình, cách Đèo Ngang về phía Nam khoảng 20km và cách sông Gianh về phía Tây Bắc khoảng 7km.
Vua Lê ngự giá Nam chinh
Theo chúng tôi địa danh Ba Đồn có nguồn gốc xuất xứ của nó và gắn chặt với thời kỳ Trịnh - Nguyễn phân tranh.
Năm Nhâm Tý (1672), tháng Tư, mùa hạ, Tây vương Trịnh Tạc cho rằng Nguyễn Phúc Tần, tổng trấn Thuận Quảng, tự xưng Thái úy Dũng Quốc công, đã từ lâu cậy thế hiểm trở, chống lại mệnh lệnh triều đình (vua Lê) không chịu phục, bèn hạ lệnh trưng dụng binh lính các xứ sắm sửa vũ khí, sắp sửa có việc với Nam Hà. Chúa Trịnh tế cáo trời đất, sai Phó đô tướng thái phó Ly Quận công Trịnh Đống làm thống lĩnh đến Nghệ An hợp sức với Thống suất thiếu úy Đào Quang Nhiên, liệu tính bố trí để khống chế nơi biên giới. 
Tháng 6, thân phò vua Lê ngự giá Nam chinh, giao cho Tiết chế phủ thái úy Nghị Quốc công Trịnh Căn đem quân đi trước. Tháng 8, mùa thu quân Lê Trịnh tiến đến châu Bố Chính (sau là ba huyện Bình Chánh, Minh Chánh và Bố Trạch) liền sai các tướng chia quân vượt qua sông Đại Linh (sông Gianh) sang bờ nam đóng trại, hiểu dụ quân và dân hai xứ Thuận Hóa và Quảng Nam rằng: Đánh kẻ có tội là để cứu lấy dân, ấy là ý nghĩa dấy quân của vương giả. 
Nhân dân các ngươi trong hai xứ vốn là nhân dân và đất đai của Thánh tổ Thần Tông trong Hoàng triều (nhà Lê) ta, chứ không phải là của sở hữu do họ Nguyễn khai thác. Trên nhờ đức Thánh vương xưa, nghĩ tình là chỗ bà con họ mạc, nên mới tâu xin Tiên hoàng đế chuẩn y cho Đoan Quốc công Nguyễn Hoàng trấn giữ hai xứ, cung nộp cống thuế để góp phần chi dùng trong nước. Nguyễn Hoàng chỉ trời đất mà thề, hứa xin hết đạo làm tôi giữ lòng chung thủy...".
Sau khi phân tích những điều phải trái, những uẩn khúc, Trịnh Căn nói, đối xử với Nguyễn là việc làm bất đắc dĩ, nay phải dấy quân là tình thế phải làm. Nay, các ngươi quân và dân trong hai xứ nếu biết bỏ chỗ tối ra chỗ sáng, xa lánh kẻ bạo ngược, theo về với người nhân đức, hoặc trở giáo đầu hàng, hoặc đến cửa quân xin đầu thú thì hễ là dân thường thì được giảm sưu nhẹ thuế.
Ảnh minh họa. 
Trịnh - Nguyễn đều xây đồn ở sông Gianh
Tháng 10, mùa đông, Vua Lê xa giá tiến đóng ở xã Chánh Thủy, chúa Trịnh vào doanh Bố Chính, chia quân đóng đồn từ xã Phú Xá đến lũy Trấn Ninh, sai Tiết chế Trịnh Căn đưa quân thủy đóng ở sông Đại Linh (sông Gianh) đánh các đồn quân Nam ở bãi biển. Tiết chế quân Nam (quân của chúa Nguyễn) là Hiệp Quận công bèn chia quân ra cố sức đánh, hai bên đều bị thiệt hại nặng.
Tháng 11, chúa Trịnh rước xa giá vua Lê rút về đóng ở Phù Lộ, xã Vĩnh An thuộc châu Bắc Bố Chính. Chúa Trịnh cho rằng đất Hóa Châu ẩm thấp, gặp giữa mùa đông lại càng giá buốt, quân lính khó ở lâu được, bèn xin vua Lê kéo quân về, phàm những trai gái già trẻ bắt được đều cấp cho tiền và gạo cho về. Sai Lê Thời Hiến trấn giữ xứ Nghệ An kiêm trấn giữ châu Bố Chánh. Binh bộ Tả Thị Lang bồi tụng Lê Sĩ Triệt làm đốc thị, tả thị lang, Nguyễn Danh Thực làm phó đốc thị, khống chế biên cương, giữ gìn an ninh cho dân địa phương, dùng sông Đại Linh làm giới hạn.
Để phòng những cuộc tấn công lẫn nhau, chúa Trịnh cũng như chúa Nguyễn đã xây dựng một hệ thống đồn lũy khá kiên cố. Ở phía Bắc sông Gianh, chúa Trịnh đã xây dựng ba cái đồn và một cái lũy. Lũy xây bằng đá từ Đèo Ngang kéo dài lên tận Xuân Sơn. Hiện nay, dấu vết của lũy thành còn nhiều đoạn. Ở bờ Nam sông Gianh chúa Nguyễn cũng xây dựng một hệ thống đồn lũy gồm ba cái đồn ở Ba Đề, Cao Lao Thượng, Cao Lao Hạ. Trong đó Cao Lao Hạ là đồn chính. Đồn này có xây thành lũy bao bọc, hiện nay dấu vết vẫn còn nguyên.



Ba cái đồn của chúa Trịnh gồm có: Đồn Trung Thuần đóng tại làng Trung Thuần (còn gọi là làng Trung Ái) nay thuộc xã Quảng Lưu. Đồn Thuận Bài đóng tại làng Thuận Bài nay thuộc xã Quảng Thuận và Đồn Ròn đóng tại vùng Ròn.
Đào kênh nối ba đồn
Đồn Ròn có nhiệm vụ án giữ Đèo Ngang và cửa Ròn. Đồn Thuận Bài là đồn tiền tiêu của Chúa Trịnh đối diện với đồn Cao Lao Hạ (nay thuộc xã Hạ Trạch) của chúa Nguyễn. Đồn Thuận Bài được trang bị mạnh, quân lính đông để đối phó trực tiếp với quân của chúa Nguyễn. Đồn Trung Thuần là đồn chính trong hệ thống đồn lũy của chúa Trịnh. 
Đây cũng là nơi ở lại nghỉ ngơi của chúa Trịnh và thuộc hạ mỗi khi vào công cán vùng Bắc sông Gianh. Đồn Thuận Bài và Đồn Ròn hiện nay không còn dấu vết gì. Riêng Đồn Trung Thuần còn có một số di tích qua các địa danh gồm: Ao Cái, Chợ Cổng, Hòn Cột Cờ, đồng Mũi Súng, Xóm Kho... Vùng Ao Cá là trung tâm của Đồn Trung Thuần. Chợ Cổng là chợ họp ở cổng đồn. Hòn Cột Cờ là hòn núi có cắm cờ của chúa Trịnh.
Ba cái đồn đó tạo thành một thế chân vạc khá vững chắc để bảo vệ phần đất của Đàng Ngoài từ Đèo Ngang đến sông Gianh. Nhưng ba cái đồn này cách nhau khá xa. Vì vậy, chúa Trịnh phải tiến hành đào một hệ thống kênh đào nối liền giữa ba cái Đồn. Chúa Trịnh cho đào một kênh từ Ròn qua Xuân Kiều vào Thổ Ngọa rồi nối liền với sông Gianh. Từ sông Gianh (đoạn thuộc xã Quảng Thanh hiện nay) chúa Trịnh lại còn cho đào con kênh thứ hai qua Hướng Phương, Tô Xá rồi vào Trung Thuần. 
 Tranh minh họa.
Ngày hội Ba Đồn
Sau khi hoàn thành hệ thống kênh đào nói trên, việc đi lại và tiếp tế giữ ba đồn trở nên dễ dàng và hết sức thuận lợi. Chúa Trịnh liền cho phép quân lính của cả Ba Đồn hàng tháng được mở ba ngày hội vào các ngày mồng sáu, mười sáu và hai mươi sáu, gọi là ngày hội Ba Đồn. Địa điểm tổ chức ngày hội lúc đầu tại đồng Quai Mõ trên bờ bắc sông Gianh (nơi gần bến đò cửa Bắc hiện nay).
Mục đích của những ngày hội Ba Đồn làm cho quân lính của cả ba Đồn được ăn chơi, nhảy múa để bớt nhớ nhà, nhớ vợ con, bản quán. Và ngày hội của ba đồn tự nhiên mang thêm nội dung mới: Ngày nhân dân trong vùng đem hàng hóa, sản phẩm đến để trao đổi mua bán, là nơi trao đổi sản phẩm tự sản tự tiêu.
Suốt thời kỳ Trịnh Nguyễn phân tranh, ngày hội Ba Đồn vẫn tiến hành đều đặn mỗi tháng ba ngày. Lúc đầu tham gia ngày hội chủ yếu là quân lính của ba đồn, nhưng dần dần nhân dân trong vùng đã trở thành lực lượng chính. Từ chỗ vui chơi của quân lính dần dần trở thành nơi trao đổi hàng hóa của nhân dân nên nó đã trở thành nội dung chính của ngày hội. 
Chính vì vậy, sau khi chấm dứt thời kỳ Trịnh Nguyễn phân tranh, ngày hội ba đồn của quân lính chúa Trịnh không còn nữa, nhưng nhân dân trong vùng đã trở thành truyền thống cứ đến ngày 6, 16, 26 hằng tháng vẫn tụ hồi về đây để trao đổi hàng hóa như cũ. Và ngày hội ba đồn của quân lính chúa Trịnh trước đó đã trở thành ngày chợ phiên của nhân dân trong vùng. Và chợ đó được gọi là chợ Ba Đồn.
Năm 1954, để đáp ứng nguyện vọng của nhân dân, UBND huyện Quảng Trạch cho phép chợ Ba Đồn được mở thêm ba phiên nữa vào các ngày mồng một, mười một và hai mươi mốt. Từ đó tới nay chợ Ba Đồn mỗi tháng có 6 phiên. Tuy vậy, nhân dân trong vùng vẫn coi các ngày 6, 16, 26 là các phiên chợ chính và các phiên chợ đó nhân dân đến chợ đông nhất. 
Ba Đồn là chợ xưa nay, tụ nhân tụ hóa mười ngày một phiên. Nguồn gốc và ý nghĩa của địa danh Ba Đồn là như vậy.